Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Các bạn thầy trang web của chúng tôi thế nào?
Bình thường
Đẹp
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    44161772_1083073015197241_8635864843414405120_n.jpg 44161772_1083073015197241_8635864843414405120_n.jpg IMG_1150.JPG 20180326_091122.jpg 20180326_081127.jpg 20180326_081114.jpg 20180326_081110.jpg 20180308_163607.jpg 20180308_151354.jpg 20180308_163607.jpg 20180308_150500.jpg 20180326_081110.jpg 20180131_145032.jpg 20180131_144706.jpg 20180124_144342.jpg 20180124_144043.jpg 20180124_144043.jpg 33872733_2072795782983407_2222181259650531328_n.jpg 33943791_861495960702231_6635721624756682752_n.jpg 33764323_862665070585320_5025149308693905408_n.jpg

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên dạy học tỉnh Hà Tĩnh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết > Trao đổi kinh nghiệm >

    Lan man văn hóa vỗ tay ( Quốc Thường)

                                                   

         Tưởng là gì, chứ bệnh vỗ tay “biết rồi, khổ lắm nói mãi” làm chi. Biết thì biết, nhưng gần đây bệnh này ngày một nặng, nay chuyển sang di căn ra nhiều nơi. Tôi nêu ra mong mọi người chung tay cứu chữa theo phương châm: “ Còn nước còn tát”.  

           Thử nhìn xem các cuộc biểu diễn  văn nghệ, hội nghị, nếu có người nước ngoài, cho dù họ chưa hiểu về tiếng Việt, văn hóa nghệ thuật của nước nhà nhưng cái vỗ tay của họ thật chân thành và đúng mực.

          Còn thực trạng chuyện vỗ tay của chúng ta thì sao?

           Hiện nay tệ văn mấu thời học sinh đã lan sang Diễn văn mấu khi tổ chức hội nghị. Chẳng hạn đoạn Diễn văn mẫu này ở đâu cũng có:  Tới dự hôm nay chúng tôi trân trọng giới thiệu đồng chí… (dừng) vỗ tay.  Lời đầu tiên cho phép tôi thay mặt…, xin nhiệt liệt chào mừng…(dừng) vỗ tay.  Xin trân trọng cảm ơn…. Xin gửi lời chúc sức khỏe đến đống chí… (dừng) vỗ tay. Cho nên mọi người dự hội nghị đã thành lệ, hệ thấy một khoảng trống không có âm thanh là lại đồng loạt… vỗ tay. 

        Không phải chỉ có giải trí mới xin vỗ tay mà trong một số cuộc họp, hội nghị, khi lãnh đạo hoặc người dẫn chương trình muốn “xin ý kiến hội nghị” thì việc vỗ tay ở ta còn biểu thị thái độ đồng ý, đồng tình. Nhiều cuộc họp lấy “ biểu quyết” đơn giản chỉ là “ Nếu hội nghị  đồng ý xin mọi người cho  một tràng vỗ tay”. Như vậy cái vỗ tay còn đại diện cho tính dân chủ, thống nhất, công khai và đoàn kết cao độ.

           Chính phủ ra hẳn một nghị định chế tài rằng trong hội nghị chỉ cần “kính thưa” một bác “to” nhất. Thế nhưng nhiều năm qua, kể từ khi cái nghị định ấy ra đời, phần kính thưa tại hội nghị, hội thảo, tổng kết vẫn hơi bị dài. Sau mỗi lần giới thiệu, khổ chủ đứng lên, ngoái xuống, người giơ tay vẫy, vái, kẻ gật đầu chào. Dĩ nhiên sau màn đứng lên thụp xuống đáp lễ gượng gạo ấy lại là…vỗ tay. Khổ nhất cho mấy vị có chức vụ be bé cũng được giới thiệu, thường là sau cùng, vì thế chỉ được lộp độp vài ba tiếng vỗ tay rời rạc, nghe rất thảm.

           Gần đây nhiều ca sỹ, có hạng hẳn hoi, khi hát, một tay họ vỗ vào micro ngõ ý xin được mọi người vỗ tay cùng hoặc chỉ trỏ bốn phương, tám hướng xuống khán giả để tìm fan hưởng ứng,  rốt cuộc cũng chỉ để  xin một tràng pháo tay cho xôm trò mà thôi. Rồi các MC từ tổ chức sự kiện lớn lao, hoành tráng  đến tổ chức đám cưới, cũng  xin quý vị và mọi người một tràng vỗ tay có được không ạ?,…

          Nhiều đại biểu đứng trên lế đài, sân khấu khi phát biểu xong đã gương mẫu tự vỗ tay, tự tán thưởng mình trước, và như để  bắt nhịp nhắc khán giả đừng quên mất cái … vỗ tay!

          Có nhiều lần tôi chứng kiến sau lời phát biểu của diễn giả, hay xem xong một tiết mục văn nghệ, không chỉ người bị cụt tay mà nhiều người còn lành lặn nhưng họ chỉ góp phần “ âm thanh” qua việc dùng một tay vỗ vào đầu gối hoặc mặt bàn. Có kẻ lại lấy ngay bút viết gõ lên mặt bàn hoặc cuốn sổ tay để thay cho vỗ tay.

         Nhớ lần cùng mấy người bạn mua vé xem biễu diến nghệ thuật, sau tiết mục của một SAO ca nhạc, mọi người võ tay râm ran, cậu bạn tôi khoanh tay im lặng. Nghe tôi hỏi vì sao cậu không vỗ tay tán thưởng ca sĩ?  Cậu ta tỉnh bơ nói: Vỗ tay được tính trong giá vé cả rồi đấy.

          Một số vụ án, khi quan tòa truyên án, bị can tái  mặt, rụng rời chân tay nhiều kẻ ngất xỉu trong lúc tiếng vỗ tay nổi lên râm ran của mọi người. Trong phiên tòa phúc thẩm vụ án Nguyễn Đức Nghĩa, khi tòa tuyên phạt Nghĩa án tử hình, một loạt tiếng vỗ tay trong hội trường vang lên. Tiếng vỗ tay ấy tán dương cho quyết định đúng đắn của hội đồng xét xử về cái giá mà kẻ tử tù phải nhận? Hay đơn giản chỉ là tiếng vỗ tay một cách vô thức của những người có mặt tại phiên tòa? Dù mang ý nghĩa gì đi nữa thì vỗ tay trước cái chết của một con người, phải chăng là một hành động thiếu nhân đạo?

           Khi vỗ tay “nhiệt liệt chào mừng các vị đại biểu, các vị khách quý” trong một chương trình, một buổi lễ, một cuộc họp,…là đúng. Nhưng ngay cả khi đại biểu, khách quý đến muộn cũng vỗ tay mới vô lối và khó hiểu. Vỗ tay chào đón như thế khác nào đồng ý với sự tùy tiện, sai giờ giấc của cấp trên? Việc đặt ra nội quy đi học đúng giờ đối với học sinh, sinh viên, đi làm đúng giờ với công nhân, viên chức còn có ý nghĩa gì khi sự chậm trễ của “các vị khách quý” lại luôn được vỗ tay tán dương..

            Nhà văn Trần Nhương ( Blogle Trannhuong.com) đã hài hước đánh giá về chuyện vỗ tay ở  Đại hội VIII Hội nhà văn Việt Nam là: “ Đại hội có nhiều tiếng vỗ tay nhất. Có tới 90% tham luận được vỗ tay mời xuống. Điều đó chứng tỏ nhà văn chúng ta rất chịu khó tập thể dục nên chi trên khỏe mạnh”. Như vậy cái vỗ tay còn có ý nghĩa khác đó là sự “phản đối, triệu hồi”.

    Trong Đại hội nhà văn TP HCM đầu tháng 5/2015, nhà thơ Phan Vũ bức xúc: “Tôi đã từng dự ĐH nhà văn từ khoá I đến nay, nhưng chưa bao giờ tôi lại thấy các nhà văn ta có một biểu hiện kỳ cục như vậy. Bất kỳ ý kiến nào, dù hay hoặc dỡ, dù đồng tình hay không thì họ cũng cứ vỗ tay kéo dài một cách quá nồng nhiệt!”.

         Nghĩ cũng lạ, ở ta, cái nơi cần vỗ tay đúng chỗ đúng lúc thì được tự do; trong khi ở một không gian khác, rất cần sự thoải mái, tự do khoáng đạt thì lại chỉnh tề đến khắt khe. Tôi đang nói tới tiếng vỗ tay ở chương trình “Chúng tôi là chiến sỹ” trên VTV, ở đó mang màu sắc quân đội, nghiêm cẩn như duyệt binh. Đúng nhịp và đều tăm tắp như thế chắc chắn phải tuân thủ chương trình của đạo diễn, quy định của Ban tổ chức.

        Có lần  xảy ra chuyện “ vỗ tay trong tang tóc” của tang chủ mới trớ trêu làm sao. Đó là lần nhạc sỹ Nguyễn Nam ra đi. Các nghệ sỹ bày tỏ lòng tiếc nhớ Nguyến Nam bằng cách đồng thanh hát. Kết thúc cách hát độc đáo đó là một tràng vỗ tay vô duyên hết mức. Cả hai hành vi  này đã tước đoạt mọi cảm xúc thương tiếc cần có của một sự kiện chia buồn trong tang lễ.


     votayjpg_500

                                  Các nghệ sĩ đến hát, vỗ tay... tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Nam.

         Trong một chương trình thi hát cổ nhạc trên HTV9, NSƯT Bạch Tuyết trước khi vào phần nhận xét thí sinh, đã xin khán giả đôi phút để bày tỏ sự tiếc thương đạo diễn Trần Kiên, vừa qua đời vì một tai nạn giao thông trên đường đi quay chương trình, mà Bạch Tuyết cũng có mặt trên chuyến xe đó. Nói xong, nữ nghệ sĩ cúi đầu trầm mặc. Đúng lúc đó, tiếng vỗ tay lại rào rào nổi lên. Máy quay cận cảnh, khán giả xem đài thấy rõ cái nhíu mày bực bội của Bạch Tuyết.

         Có thể những khán giả dự phần trong hai chương trình trên vỗ tay như một phản xạ thường tình khi xem chương trình: MC giới thiệu ca sĩ, vỗ tay; ca sĩ chào khán giả, vỗ tay; ca sĩ hát xong, chẳng cần biết hay dở, vỗ tay. Những tiếng vỗ tay dần dà thành vô cảm một cách chuyên nghiệp. Giá như cái phản xạ tự nhiên đó có được sự kiểm soát cần thiết, để mỗi người biết vỗ đúng lúc và im lặng đúng lúc.

          Tôi biết ở nhiều trường phổ thông hiện nay khi Ban giám hiệu đến thông báo với các lớp: Hôm nay cô giáo bộ môn bị ốm các em được ra chơi tiết học này ( hoặc ngày X nghỉ học thêm do cô giáo bận)  là học sinh lại … vỗ tay, reo hò sung sướng.

          Nhớ lại có lần ỏ trường nọ có giáo viên mới đến, lãnh đạo giới thiệu thành viên mới, và ông ta cũng “ đề nghị mọi người nhiệt liệt vỗ tay chào đón” cả cơ quan vỗ tay, nhưng âm thanh vỗ tay  nhỏ hơn tiếng vỗ tay khi chủ tịch công đoàn tuyên bố trưa nay mời tất cả anh em cùng ra nhà hàng X khai trương mùa thịt chó.

           Thật là có muôn vẻ, đủ cung bậc của cái vỗ tay.

         Khi sinh ra mới tập đi, ta được nghe, thấy ông bà, cha mẹ, các anh chị vỗ tay cổ vũ  bước đi  chập chững của  mình.

         Khi lớn lên xem biểu diễn nghệ thuật, tham dự nhiều  hội nghị, ….chúng ta đều thực hiện động tác vỗ tay. Hành động vỗ tay thì thật giản đơn,  nhưng hãy suy nghĩ cho thấu đáo trước khi vỗ tay; vỗ tay ở đâu, khi nào, vỗ như thế nào là thích hợp thì chẳng dễ chút nào. Đã đến lúc, người Việt Nam chúng ta cần học vỗ tay sao cho lịch lãm,  có văn hóa.

                                                           Quốc Thường

                                        (QT có tham khảo bài viết  của bạn bè)


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Quốc Thường @ 15:56 12/05/2015
    Số lượt xem: 2718
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Đồng quan điểm với thầy Thường, qua đây để  hiểu rõ hơn xin mời các bạn xem thêm một số thông tin về "vỗ tay"...

    Lịch sử vỗ tay

    Tục vỗ tay có thể được như cũ và như rộng rãi như là nhân loại, và sự đa dạng của các hình thức của nó chỉ bị giới hạn bởi năng lực cho việc xây dựng các phương tiện làm cho một tiếng (ví dụ, dậm chân hoặc rap nắm tay hoặc bàn tay trên bàn). Trong mỗi nền văn hóa, tuy nhiên, nó thường là các công ước.

    La Mã cổ đại đã có một nghi thức của những tràng pháo tay cho các buổi biểu diễn công cộng, thể hiện mức độ chính: chụp các ngón tay và ngón cái, vỗ tay với lòng bàn phẳng hoặc rỗng, vẫy nắp của các Toga , hoàng đế Aurelian thay thế chiếc khăn tay ( orarium ) ông đã phân phát cho người dân La Mã. Trong Roman nhà hát , với mức đóng cửa của vở kịch, diễn viên trưởng được gọi là "Valete et plaudite!", và các khán giả, được hướng dẫn bởi một không chính thức choregus , hô vang tiếng vỗ tay của họ antiphonally. Điều này thường được tổ chức và trả tiền cho.

    Tương tự như vậy, một claque (tiếng Pháp cho "vỗ tay") là một cơ quan tổ chức của applauders chuyên nghiệp trong các nhà hát Pháp và các nhà opera, người đã được trả tiền bởi các nghệ sĩ biểu diễn (s) để tạo ra những ảo ảnh của một mức độ gia tăng của khán giả phê duyệt.

    Trong Kitô giáo , hải quan của các nhà hát đã được thông qua bởi các nhà thờ. Eusebius  nói rằng Paul Samosata khuyến khích các cộng đoàn vỗ tay rao giảng của mình bằng cách vẫy vải lanh (οθοναις), và trong tiếng vỗ tay thế kỷ thứ 4 và thứ 5 của điệu của phổ biến nhà truyền giáo đã trở thành một phong tục thành lập. Vỗ tay trong nhà thờ cuối cùng rơi ra khỏi thời trang, tuy nhiên, và một phần là do ảnh hưởng của không khí gần như tôn giáo của các buổi biểu diễn vở opera của Richard Wagner 's Festspielhaus Bayreuth , tinh thần tôn kính mà truyền cảm hứng này sẽ sớm mở rộng trở lại nhà hát và phòng hoà nhạc...Xem tiếp 

                                                                                         Nguồn wikipedia.org

    No_avatarf

    Có thể nói vỗ tay như thế nào là văn hóa đó. Giáo dục toàn diện nhưng rất nhiều vấn đề cần còn thiếu sót mà nhất là các kỹ năng sống. Chuyện vỗ tay theo thói quen, vô thức hay có khi tàn nhẫn trong phiên tòa nọ cũng là văn hóa ứng xử tinh tế mà đứng trên từng phương diện mà nhìn nhận thì quá không đơn giản.

    Avatar

    Báo Giáo dục.net đã đăng bài này 4/2015

     

     
    Gửi ý kiến