Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Các bạn thầy trang web của chúng tôi thế nào?
Bình thường
Đẹp
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Z6179046402785_d8033d7264b032f86815e93440b26107.jpg TV.jpg Z6179046402785_d8033d7264b032f86815e93440b26107.jpg Z6179046402785_d8033d7264b032f86815e93440b26107.jpg Chia_se_sach.jpg Picture3.png Picture2.jpg 1.jpg TG07.jpg Trai_dat_anh.jpg GIAOTHONGTPHCMMAU3.jpg Luoc_do_cac_khu_vuc_Chau_A.jpg Luoc_do_dia_hinh_Viet_Nam1jpg.jpg VietNamtrongDNA.jpg TG10.jpg CangBien.jpg Chau_Au.jpg Dieu_che_oxygen.flv Z3709182679573_41208eee791c18f991b1b53b1a2c579f.jpg 2207243317987427219.flv

    Thành viên trực tuyến

    10 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên dạy học tỉnh Hà Tĩnh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Đề thi học kì 2

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Phúc Hậu
    Ngày gửi: 14h:39' 09-05-2024
    Dung lượng: 281.5 KB
    Số lượt tải: 56
    Số lượt thích: 0 người
    Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:
    CHÀNG TRAI LÀNG PHÙ ỦNG
    Ông Phạm Ngũ Lão là chàng trai làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, tỉnh Hải Dương.
    Ông có sức khỏe lạ thường, muôn người không địch nổi.Phạm Ngũ Lão mặt mũi
    khôi ngô, văn võ đều giỏi. Nhà vốn chỉ có nghề làm ruộng, đến ông mới theo nghiệp
    bút nghiên. Mới hai mươi tuổi ông đã có tính khẳng khái. Trong làng có người tên là
    Bùi Công Tiến đỗ tiến sĩ làm lễ ăn mừng, cả làng kéo đến mừng rỡ, chỉ Ngũ Lão
    không đến.
    Bà mẹ Ngũ Lão bảo rằng:
    – Con làm thế nào cho bằng người ta thì làm. Nay người ta ăn mừng, cả làng mừng
    rỡ, sao con không đến mừng một chút?
    Phạm Ngũ Lão thưa rằng:
    – Thưa mẹ, con chưa làm nên gì để vui lòng mẹ mà con đi mừng người ta thì con lấy
    làm nhục lắm.
    Nhà ở bên cạnh đường cái, có một hôm, Phạm Ngũ Lão ngồi vệ đường vót tre đan
    sọt. Chợt có Hưng Đạo Vương đi qua để vào kinh, quan quân kéo đi rất đông. Quân
    đi mở đường thấy Ngũ Lão ngồi xếp bằng tròn bên cạnh đường, quát lên bắt phải
    đứng dậy. Ngũ Lão cứ ngồi nghiễm nhiên như không nghe tiếng. Quân lính cầm
    ngọn giáo đâm vào đùi, Ngũ Lão cũng cứ ngồi vững không động mình. Đến lúc xe
    Hưng Đạo Vương đến nơi, trông thấy thế lấy làm lạ gọi đến hỏi, bấy giờ Ngũ Lão
    mới biết là có quan quân đi qua, và quân lính đã đâm vào đùi mình.
    Hưng Đạo Vương hỏi rằng:
    – Nhà thầy kia ở đâu, sao ta đi qua đây mà cứ ngồi chững chàng làm vậy?
    Ngũ Lão thưa rằng:
    – Tôi đang mải nghĩ một việc, cho nên không biết là ngài trẩy qua đây.
    Hưng Đạo Vương lấy làm kì, hỏi đến việc học hành kinh sử thì hỏi đâu nói đấy,
    không sót chỗ nào, ứng đối nhanh như nước chảy.
    Hưng Đạo Vương bèn sai quân lấy thuốc dấu dịt vào vết đâm, rồi cho Ngũ Lão ngồi
    xe đem về kinh, tiến cử lên vua Trần Thánh Tông.
    Vua thấy người có sức khỏe, lại có học thức, cho sung chức quản vệ sĩ. Các vệ sĩ
    không chịu, xin đấu sức với Ngũ Lão. Ngũ Lão xin vâng, nhưng xin vua cho về nhà
    ba tháng để thu xếp việc nhà, rồi sẽ xin đấu sức và nhận chức luôn thể.
    Vua cho về, Ngũ Lão về nhà, ra ngoài đồng, tìm chỗ gò cao tập nhảy, cứ cách mười
    trượng chạy đến nhảy vọt qua gò. Tập luyện xong xuôi rồi, vào kinh đấu sức.
    Khi đấu quyền với các vệ sĩ thì không ai địch nổi. Sau Ngũ Lão thách tất cả các vệ sĩ
    cùng ra đấu. Các vệ sĩ xúm xít chung quanh hàng trăm người, Ngũ Lão tay đấm
    chân đá, nhảy nhót như bay, chạm phải ai kẻ ấy không ngũ đau thì què tay. Các vệ
    sĩ không tài gì mà đánh lại được, bấy giờ mới xin chịu phục.

    Vua thấy người kiên dũng làm vậy, cho theo Hưng Đạo Vương đi đánh giặc Nguyên
    thì đánh trận nào cũng thắng, lập nên công trạng rất nhiều. Hưng Đạo Vương có
    lòng yêu mến, gả con gái nuôi là Nguyên quận chúa cho,

    Về sau, vua nước Ai Lao đem hơn một vạn quân và voi sang cướp đất Thanh, Nghệ.
    Vua sai Ngũ Lão cầm quân đi đánh. Ngũ Lão sai dân chặt tre đực dài độ một trượng,
    chồng chất trên các vệ đường. Khi Ngũ Lão kéo quân vào đánh giặc, giặc thúc voi
    sấn lên, Ngũ Lão chỉ chân tay không mà sấn vào gặp đống tre nào thì vớ lấy đống tre
    chỗ ấy, đập vào chân voi. Voi bị đau, gầm rống lên chạy trở về, giày xéo lên cả quân
    Ai Lao. Ngũ Lão mới thúc quân đánh tràn sang, quan giặc tan vỡ, phải trốn về nước.
    Vì có những công to ấy, Ngũ Lão được cất lên làm Điện tiền thượng tướng quân.
    Đến khi mất, được phong làm thượng đẳng phúc thần, và được dân làng Phù Ủng
    lập miếu thờ ngay ở chỗ nhà Ngũ Lão.
    Câu chuyện Chàng trai làng Phù Ủng – Theo Phan Kế Bính
    (Nam Hải dị nhân lược truyện)
    Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của câu chuyện trên là:
    A. Miêu tả
    B. Biểu cảm
    C. Tự sự
    D. Nghị luận
    Câu 2. Câu chuyện Chàng trai làng Phù Ủng kể về nhân vật nào?
    A. Hưng Đạo Vương
    B. Phạm Ngũ Lão
    C. Bùi Công Tiến
    D. Trần Thánh Tông
    Câu 3. Tại sao Phạm Ngũ Lão không đến ăn mừng Bùi Công Tiến đỗ tiến sĩ
    A. Vì Phạm Ngũ Lão cảm thấy chưa làm được gì để vui lòng mẹ, nếu đi mừng người
    ta thì sẽ lấy làm nhục.
    B. Vì Phạm Ngũ Lão cảm thấy ganh tị khi Bùi Công Tiến đỗ tiến sĩ.
    C. Vì Phạm Ngũ Lão nhà nghèo, không có tiền để đi ăn mừng Bùi Công Tiến đỗ tiến
    sĩ.
    D. Vì Phạm Ngũ Lão bận rộn công việc, phấn đấu để làm vui lòng mẹ.
    Câu 4. Chi tiết Ngũ Lão bị đâm vào đùi nhưng không hề nhúc nhích cho thấy ông là
    một người như thế nào?
    A. Là một người không biết sợ, ra vẻ ta đây
    B. Là một người chịu đau tốt

    C. Là một người khảng khái, cương trực
    D. Là một người thích gây ấn tượng, tạo sự chú ý
    Câu 5. Xác định và gọi tên thành phần biệt lập được dùng trong câu văn sau:
    Vì có những công to ấy, Ngũ Lão được cất lên làm Điện Tiền Thượng Tướng Quân.
    Đến khi mất, được phong làm Thượng Đẳng Phúc Thần, và được dân làng Phù Ủng
    lập miếu thờ ngay ở chỗ nhà Ngũ Lão.
    A. nhục lắm - Thành phần tình thái.
    B. thưa mẹ - Thành phần gọi đáp.
    C. đến khi mất - Thành phần chuyển tiếp.
    D. đến khi mất - Thành phần cảm thán.
    Câu 6. Từ “khẳng khái” trong câu “Mới hai mươi tuổi ông đã có tính khẳng khái.” thể
    hiện điều gi?
    A. Người có khí phách cứng cỏi và kiên cường, không chịu khuất phục.
    B. Người có tính kiên trì, không chịu khuất phục lại nhân ái, độ lượng.
    C. Người luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng không dám đương đầu với khó khăn.
    D. Người dũng cảm đối đầu với nghịch cảnh, không dựa dẫm vào người khác.
    Câu 7. Xác định đề tài được thể hiện trong văn bản trên.
    A. Đề tài về nhân vật trong lịch sử.
    C. Đề tài về các triều đại.
    B. Đề tài về các cuộc kháng chiến.
    D. Đề tài về tình mẫu tử.
    Câu 8. Chi tiết nào trong truyện Chàng trai làng Phù Ủng cho thấy Phạm Ngũ Lão là
    người có tài cầm quân đánh giặc?
    A. Quân lính cầm ngọn giáo đâm vào đùi, Ngũ Lão cũng cứ ngồi vững không
    động mình.
    B. Ngũ Lão tay đấm chân đá, nhảy nhót như bay, chạm phải ai kẻ ấy không
    ngã đau thì què tay.
    C. Chất tre trên các vệ đường. Khi giặc thúc voi sấn lên, Ngũ Lão vớ lấy đống
    tre đập vào chân voi khiến voi chạy trở về, giày xéo lên cả quân Ai Lao.
    D. Ngũ Lão về nhà, ra ngoài đồng, tìm chỗ gò cao tập nhảy, cứ cách mười
    trượng chạy đến nhảy vọt qua gò.
    Câu 9 (1,0 điểm) Những nét tính cách nào của Ngũ lão được thể hiện qua câu
    chuyện trên?

    Câu 10 (1,0 điểm) Nêu suy nghĩ của em về chi tiết mà mình ấn tượng nhất đối với
    nhân vật trong truyện.
    II. Làm văn (4.0 điểm)
    Hãy viết bài văn bàn về câu tục ngữ Có công mài sắt, có ngày nên kim.
     
    Gửi ý kiến